Các Bài viết T

Tìm đọc các bài đã viết:

 

Bài 1- PHÙ TRANH TÂY TẠNG DÙNG CHO PHONG THỦY NHÀ

Bài 3: CẢNH BÁO BỆNH TỰ KỶ CỦA TRẺ EMxem tiếp...

Bài 4: SỬ DỤNG BÀN THỜ THẾ NÀO?xem tiếp...

Bài 5: SAI LẦM TO LỚN CỦA LOÀI NGƯỜI HIỆN NAY LÀ GÌ ?xem tiếp... 

Bài 6: PHÙ CẦU TÀIxem tiếp...

 

Bài 8- PHONG THỦY GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ GÌ CHO NHÀ ? xem tiếp...

Bài 9- TU TÂM VÀ CHỮA BỆNHxem tiếp...

Bài 10- TẾT GIÁP NGỌ KHAI TRƯƠNG, XÔNG NHÀ, XUẤT HÀNHxem tiếp...

Bài 11- XÂY MỘ THẾ NÀO CHO ĐÚNG ?xem tiếp...

Bài 12- VỀ ĐẤT PHẬTxem tiếp...

Bài 13- ĐẶT TÊN CHO CONxem tiếp...

Bài 14- BỐC BÁT HƯƠNGxem tiếp...

Bài 15- BẠN ĐÃ BIẾT BẠN LÀ AI CHƯA?xem tiếp...

Bài 16- CON NGƯỜI TA KHI CHẾT VỀ ĐÂU?xem tiếp...

Bài 17- HỌC KHÍ CÔNGxem tiếp...

Bài 18- LUẬT NHÂN QUẢxem tiếp...

Bài 19- LỄ CÚNG ÔNG CÔNG 23 tháng Chạp xem tiếp...

Bài 20- CÚNG ĐẦU NĂM MỚI

Bài 21- NGÀY XUÂN ĐI LỄ CHÙA

Bài 22- VÌ SAO BẠN BỊ PHẠT?

Bài 23- CÂY CÓ TÌNH CẢM KHÔNG?

Bài 25- CHẾT VÌ MIẾNG ĂN

Bài 26- CHÙA MYAMA

Bài 27- CẦU CON    

Bài 28- BỆNH VIRUT EBOLA CHÚ Ý GÌ?

Bài 29- LỄ CHÙA

Bài 30- ĐỊA LINH CỔNG TRỜI CAO BẰNG 

Bài 32- KIM MỘC THỦY HỎA THỔ LÀ GÌ?

Bài 33- CẢNH BÁO BỆNH U BƯỚU QUÁ NHIỀU

Bài 34- TRI ÂN

Bài 35- NGƯỜI TRỜI VÀ NGƯỜI TRẦN

Bài 36- PHÚ MỪNG XUÂN ẤT MÙI

Bài 37- HOA RỪNG ĐẦU XUÂN

Bài 38- CỐNG HIẾN

Bài 39- THỜ THẾ NÀO CHO ĐÚNG?

Bài 40- Tỷ lệ tâm linh

Bài 43- Tác dụng của Thiền

Bài 44- BẠN CẦN BIẾT

Bài 45- CHỮA BỆNH BẰNG PHÁT NĂNG LƯỢNG LÀ THẾ NÀO?

Bài 46- AN TÁNG

Bài 47- CÔNG CỤ PHẦN LINH PHẠT NGƯỜI TRẦN CÓ TỘI

Bài 48- HIỂU ĐÚNG LỜI PHẬT DẠY

Bài 49- THẾ GIỚI SONG HÀNH

Bài 50- SAI LẦM TO LỚN CỦA LOÀI NGƯỜI HIỆN NAY LÀ GÌ?

Bài 51- HIỂU VỀ TAM QUY NGŨ GIỚI

Bài 53- TRỜI LÀ GÌ?

Bài 54- Nền văm minh nhân loại

Bài 52- NÓI CHUYỆN VỚI NGƯỜI ÂM THẾ NÀO?

Bài 55- TU LUYỆN ĐỂ LÊN TẦNG CAO

Bài 57- CHƯA BỆNH UNG THƯ VÀ BỆNH TỰ KỶ THÌ LÀM THẾ NÀO?

Bài 58- Chỉ số rung động tâm hồn con người

Bài 60- PHONG THỦY THẾ ĐẤT VIỆT NAM

Bài 61- ỨNG XỬ VỚI CÁI CHẾT THẾ NÀO?

Bài 62- NHỮNG ĐIỀU SAU ĐÂY BẠN CẦN HIỂU ĐÚNG

Bài 65- NGƯỜI VIỆT NAM THỜ AI?

Bài 66- HỎI AI?

Bài 67-MỘT SỐ THÔNG TIN VŨ TRỤ

Bài 68- DỰ BÁO TIẾN BỘ LOÀI NGƯỜI

Bài 69- XÂY CHÙA CẦN CHÚ Ý GÌ?

Bài 70- KHAI MỞ LÀ GÌ?

Bài 72- ĐỘ SÂU VÔ HÌNH LÀ GÌ?

Bài 74- ĐẠO GIÁO VÀ ĐỨC TIN

 

 

Thống kê truy cập

3616658
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
3647
3097
6744

Bài 48- HIỂU ĐÚNG LỜI PHẬT DẠY

    Đức Phật Thích Ca Mâu Ni sau khi tu thành Phật đã có khoảng trên 40 năm giảng Đạo. Các bài giảng của Ngài đều từ trong tâm giác ngộ mà nói ra, chứ không viết thành bài giảng. Các đệ tử của Ngài khi đó nghe, ghi lại và viết thành Kinh, gọi là Kinh Phật, lưu truyền cho tới ngày nay. Không ai có thể nói được bộ Kinh Phật có bao nhiêu tập, và dung lượng bộ Kinh là bao nhiêu. Nhưng ai cũng biết nó rất đồ sộ, phong phú, với những lời giảng gần gũi với cuộc sống đời thường, dẫn dắt mọi người đi đến lối sống nhân ái vì cộng đồng.

    Trải qua hơn 2 ngàn năm dịch ra các thứ tiếng, biên tập lại không biết bao nhiêu lần Bộ Kinh này, với những cách viết và cách giải thích theo ý nghĩ chủ quan của mỗi người viết, mà nhiều nội dung của Kinh hiện đã không còn đúng như lời Đức Phật. Ngoài ra, do chiến tranh tôn giáo liên miên nhiều thế kỷ mà nhiều bộ kinh cổ đã bị đốt hoặc thất lạc, sau này được biên tập lại chủ yếu do trí nhớ chủ quan của mỗi người viết. Vì vậy hiểu đúng lời Đức Phật là việc rất khó, vì không ai giở lại được bộ Kinh cổ tiếng Phạn từ thời Đức Phật xa xưa để mà nói nó đúng thì phải là như thế này.

    Qua những năm tìm hiểu Kinh Phật, tác giả nhận thấy rất nhiều bản Kinh in lẻ hiện tại đang lưu truyền trong dân gian ở nước ta đã không còn chuẩn xác. Sau khi hỏi các bậc Bồ Tát Thượng Phật, và cả chính Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tác giả nhận thức vấn đề có khác. Trong phạm vi bài này, chỉ xin nêu hai vấn đề hiểu đúng lời giảng của Đức Phật như dưới đây để bạn đọc tham khảo:

1- “Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn.

       Nhất thiết thế gian sinh lão bệnh tử”.

    Đây là bài kệ được lưu truyền khá rộng rãi trong các bài viết và bài giảng của các nhà nghiên cứu đạo Phật, các nhà sư giảng đạo, cả các vị Hòa thượng, Thượng tọa. Đã là bài kệ thì nó phải đủ 2 vế đối là 2 câu nêu trên. Tuy nhiên rất nhiều bài viết, bài giảng đã cắt vế dưới, chỉ nêu vế trên: “Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn” và giải thích rằng Đức Phật khi ra đời đã đi 7 bước, một tay chỉ Trời một tay chỉ Đất và nói câu trên với nghĩa rằng trên đời này chỉ có mình ta là tôn quý. Thật là tai hại! vì nó phản ánh sai phẩm chất vốn rất khiêm tốn của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Lại còn thần thánh hóa Đức Phật mà bảo rằng cứ mỗi bước đi dưới chân ngài lại nở một bông sen. Tại sao các vị tu Phật mà lại có thể hiểu Đức Phật như thế nhỉ? Thực ra đây chỉ là bài kệ do người đời viết ra chứ không phải là lời của Đức Phật khi mới ra đời. Ngài bảo rằng, ngài ra đời cũng như những đưa trẻ bình thường khác, còn khi đã thành đạo, tức là đã tu thành Phật, thì trong các bài giảng của mình, ngài có nói đến ý trên, nhưng với nghĩa là: Trên đời này Bản ngã là vấn đề quan trọng bậc nhất! Ý Đức Phật nói rằng mọi người phải nhớ điều này.

Vậy Bản ngã ở đây là gì?

    Theo nghĩa của Đức Phật thì Bản ngã là cái Ta, cái Tôi, nói nôm na theo văn phong hiện nay để bạn đọc dễ hiểu thì đó là cái cái vòng đời ta, hay cái Linh hồn trong ta không chết mà sẽ còn quay lại. Con người ta gồm có cái thân xác và cái Linh hồn (là một người Trời nhập trong ta). Khi ta chết thì cái thân xác chôn vùi bỏ đi, còn cái Linh hồn là một người Trời thì nó vẫn tồn tại và bay về cõi Trời, chuẩn bị cho việc luân hồi về làm một kiếp đời khác, là một người Trần khác. Chết thực chất chỉ là thay cái thân xác, còn ta vẫn là ta, tôi vẫn là tôi. Cứ vậy vòng đời xoay chuyển hết kiếp đời này đến kiếp đời khác, thay hết cái thân xác này đến cái thân xác khác, nhưng ta vẫn là ta, tôi vẫn là tôi, vì vẫn là cái Linh hồn ta hay tôi trong thân xác đó. Thế có nghĩa chết không phải là hết, mà chỉ là kết thúc một vòng đời, rồi lại quay vòng lại vòng đời sau. Cho nên Đức Phật nói nó vô ngã, tức là cái vòng đời nó liên tục xoay vần và không dừng lại. Nó không mất đi, nhưng nó luôn thay đổi, vòng đời sau không giống vòng đời trước. Hiểu được vấn đề Bản ngã thì con người mới không hoang mang vì sợ rằng, chết là hết, nên chẳng cần tu luyện tiến lên làm gì, thà hưởng thụ hết đi cho xong! Nhưng hiểu con người ta là một chuỗi vòng đời quay đi quay lại mà vươn lên thì ta mới lo tu luyện để cho Linh hồn thanh cao mà lên được tầng cao của vũ trụ. Muốn vậy thì phải sống thiện tại kiếp này để tích Đức chuẩn bị cho kiếp đời sau. Đây là câu trả lời cho câu hỏi Ta là ai? Tôi là ai? Ta từ đâu đến? Tôi từ đâu đến? mà loài người vẫn hỏi trong suốt cả ngàn năm nay. Vì ý nghĩa quan trọng của Bản ngã như vậy nên Đức Phật mới nói rằng trên đời này hiểu được Bản ngã là tối quan trọng. Duy ngã độc tôn là vậy. Nhưng nó cũng là lẽ thường tình giống như vòng sinh lão bệnh tử mà ai cũng biết, chứ không có gì là thần bí cả. xem thêm 

    Một ý nghĩa hay như thế mà lại nói Đức Phật tự coi mình “Duy ngã độc tôn” là “chỉ có ta là tôn quý” thì thật là tai hại! Lại còn dựng tượng, vẽ băng rôn hình Đức Phật khi ra đời một tay chỉ Trời một tay chỉ Đất, đi 7 bước với 7 bông sen dưới gót chân ngài. Đây là thần thánh hóa đức Phật một cách hoang đường, là mê tín dị đoan, (tức là tin mê muội vào một cái hoang đường phản khoa học). Xin các chư vị đi truyền giáo hãy hiểu cho rắng, giảng như thế là xúc phạm Đức Phật! Đạo Phật gần với duy vật biện chứng, chủ trương vô thần luận, không dị đoan. Phật giáo là chính tín, không phải là mê tín.

    Vậy nên phải hiểu cho đúng: Không có chuyện Đức Phật ra đời đã đi 7 bước với 7 bông sen nở dưới gót chân ngài. Đó là hoang đường. Không có chuyện ngài tự đề cao chỉ có mình là tôn quý. Đức Phật luôn coi Phật và chúng sinh là bình đẳng. Ngài quan niệm ngài là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành. Ngài chỉ giáo cho mọi người cần phải hiểu rằng cái Bản ngã của mỗi người, hay còn gọi là cái vòng đời của mỗi người nó xoay vần liên tục vô tận không ngơi nghỉ. Hiểu như vậy thì sẽ thấy ta sống hôm nay là đang chuẩn bị cho vòng đời sau, đặng mà phấn đấu hướng thiện để cho vòng đời sau được tươi sáng hơn.

2) Con người có đầu thai làm súc vật không?

    Câu trả lời ở đây là không! Con người là con người, con vật là con vật, không có chuyện con người đầu thai làm con vật. Con người có linh hồn, nên có trí tuệ. Con vật không có linh hồn, nên chúng sống bằng bản năng tự nhiên của chúng. Con vật bị đói thì khi ta cho ăn, đánh nó cũng xông vào ăn. Con người đói mấy đi chăng nữa mà ai cho ăn, họ còn xem thái độ cho ăn có chân thành không thì mới ăn. Đó là cái khác nhau dễ thấy giữa con người và con vật: Con người có linh hồn nên có lý trí. Con vật không có linh hồn nên sống theo bản năng (đói là ăn!). Hai cái này không hóa anh nọ thành anh kia được. Vì vậy con người mới tri Thiên Địa (Thiên Địa Nhân hợp nhất), con vật thì không. Trong quá trình chữa bệnh nhập vong cho hàng ngàn người, tác giả chỉ thấy vong người nhập vào người, không thấy có người bệnh nào bị vong súc vật nhập. Vì vậy một số thầy chữa bệnh phần mờ mà bảo người này bị nhiều vong súc vật nhập là hoang tưởng. Ngài Đác Uyn đã từng viết học thuyết cho rằng khỉ vận động thành người, gây đầy tranh cãi lúc bấy giờ và còn tranh cãi cho tời ngày nay. Nay mời ngài về hỏi thì ngài bảo rằng, con người là con người, con vật là con vật, không có chuyện khỉ vượn biến thành người. Ngài cho biết học thuyết của ngài chỉ đúng duy nhất là: Muôn loài vận động theo nguyên lý chọn lọc tự nhiên. Nghĩa là vận động liên tục, tự loại bỏ những cái lạc hậu không còn thích hợp, giữ lại những cái tiên tiến thích hợp với hoàn cảnh tự nhiên đương thời.

    Nhiều người giảng Kinh Phật đang giảng rằng: Con người sống tội lỗi ở kiếp đời này thì kiếp sau sẽ phải đầu thai làm súc vật (vì thế mà khuyên họ nên sống thiện). Trong các bản in Kinh sám hối được phân phát đọc ở các chùa cũng nói như vậy. Kinh Phổ Diệu cũng có in như vậy. Và được coi là lời Đức Phật dạy như thế. Lại có tài liệu viết rằng: Đức Phật trên con đường tu luyện đã đầu thai làm hầu hết súc vật để hiểu chúng sinh.

    Khi hỏi Đức Phật về việc này, Ngài chỉ giáo rằng con người là con người, con vật là con vật, không có chuyện con người thành con vật và ngược lại. Không có chuyện Đức Phật dạy con người có tội thì bị đầu thai làm súc vật! Ngài bảo ngài không hề giảng đạo như vậy. Đức Phật cũng chưa bao giờ đầu thai làm súc vật. Nhưng ngài đã từng hóa thân thành khoảng trên 350 loài sinh vật khác nhau để hiểu chúng. Xong việc rồi thì Phật vẫn là Phật. Cái này dễ hiểu, cũng như một vị Tiên Thánh nào đó hóa thân về làm một người Trần để làm một việc gì đó ở cõi Trần. Sở dĩ phải mượn một cái thân xác là để đủ nặng mà trụ được ở cõi Trần, Nếu không, cái Linh hồn người Trời của các ngài, tồn tại dưới dạng Khí hình người, nhẹ tênh sẽ bay ngược lên mất. (Chắc bạn đọc có nghe câu chuyện Nam Tào Bắc Đẩu hóa thân làm 2 ông cụ ngồi đánh cờ trên núi để làm việc gì đấy. Xong việc, các ngài bay lại về Trời, cái thân xác ông cụ bỏ đi). Đó là hóa thân, không phải là đầu thai. Đức Phật, các chư vị Bồ Tát và các Tiên Thánh có thừa khả năng hóa thân! Hóa thân thành con vật để hiểu chúng thì chỉ cần một thời gian rất ngắn, có khi chỉ một vài giờ là hiểu chúng rồi, đâu cần lâu la gì? Đức Phật cũng chỉ giáo rằng ngài chỉ hóa thân làm một số sinh vật ăn sạch và không có tính hung dữ mà thội.

 

    Vậy nên phải hiểu cho đúng: Con người sống có tội thì khi chết, Linh hồn bản gốc sẽ bị phạt giam vào cõi Ngục ở cõi giới vô hình (ta gọi là Cõi Trời), rồi cho xuất ra một bản sao buộc phải đầu thai về làm một người Trần khác để sửa lỗi. Về làm người Trần nào là do Luật Nhân Quả quyết định tùy theo mức tội nặng nhẹ đã mắc ở những kiếp đời trước. Bạn từng phá chùa thì đầu thai làm một người luôn ốm yếu đoản thọ. Bạn từng cướp của giết người thì cho về làm một kiếp đời luôn gặp tai ương khốn khổ và sẽ phải chết sớm do một bệnh định mệnh không ai cứu được. Thế thôi. Không có chuyện bắt phải về làm súc vật trên Trái đất này. 

 

GSĐích.